<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>

<rss version="2.0" xmlns:blogChannel="http://backend.userland.com/blogChannelModule">

<channel>
<title>ongdiahotboy's Homepage</title>
<link>http://www.zorpia.com/ongdiahotboy</link>
<description></description>
<pubDate>Wed, 06 Jan 2010 04:50 EST</pubDate>
<lastBuildDate>Wed, 06 Jan 2010 04:50 EST</lastBuildDate>
<generator>Zorpia.com</generator>

<item>
<title>me!!!!!!!!</title>
<link>http://www.zorpia.com/ongdiahotboy/journal/1913689</link>
<description>Đã bao tháng ngày qua, làm lụng nuôi con
Nay tấm thân ba mẹ, giờ cũng đã héo hon
Mẹ của con giờ đây, bờ vai hao gầy
Để khi con nhìn thấy, thì sống mũi lại cay

Ba nếp nhăn trên trán, cọng tóc bạc trên vai
Cả 1 đời lam lũ, khó nhọc vì ai
Cho đến khi nhìn lại, đã ko trẻ nữa rồi
Nhưng tình thương ngày đó, thì vẫn còn đây thôi

Con vẫn mãi nhớ tới ngày xưa
Ngày đó, ngoài hiên, trời vẫn cứ mưa
Bóng hình mẹ, hiu hắt, trong màn đêm thâu
Loay hoay, cặm cụi, ngồi bên ánh đèn dầu

Tay thì vá, còn tay kia, thì vẫn cứ khâu
Đã làm cho tim con, sao cứ mãi nhói đau
Những tháng ngày non dại, con nào có hiểu thấu
Từng nồi canh rau muống, đến từng bát canh bầu
Từ cái tộ cá lóc, cho đến nồi thịt kho
Tất cả đều đã có mẹ lo
Từ từng chiếc cúc áo, đến từng cái lai quần

Mẹ vẫn luôn tảo tần, nuôi con ăn học
Dù có bao khó nhọc, nhưng mà nào quản chi,
Mẹ cũng vì đàn con yêu quí
Đến một ngày khôn lớn, rồi cũng bỏ ra đi
Tình yêu mẹ trao con thật nhiều, 
Nhưng mà con yêu mẹ, nào đã được bao nhiêu....
Nhặt bao nỗi buồn ( mẹ cứ giữ hoài trong tim)
Mẹ nay đã già ( còn đâu bao nhiêu ngày qua)
Còn đâu tháng ngày 
Vui vầy bên con

Cầu mong ước vọng ( mong cho đàn con )
Đàn con lớn dần ( mẹ sẽ được vui)
Mẹ đây cũng mừng
Cho đàn con thơ

***
Dù nước biển mênh mông, ko đong đầy lòng mẹ
Dù mây trời lồng lộng, không phủ kín được công cha
Ba và mẹ đối với con, ơn sâu biển cả
Hết 1 đời vay mượn, đến khi nào con trả?

Giờ hối tiếc, bao tháng ngày, đã qua
Ko nghe lời ba mẹ, nay cũng, đã già
Để những dấu chân chim, hằn lên trên mắt ba
Để cho lòng con đây, càng thêm phải xót xa

Đã có bao nhiêu lần, được nói chuyện cùng ba
Để nghe những tâm sự, sẻ chia muộn phiền
Con vẫn sợ, là sẽ phải làm phiền
Vì nghĩ rằng, ba là người lạnh lùng, vô tâm, nghiêm khắc

Nhưng mà có ngờ đâu, sau gương mặt trầm lặng
Ơn Nghĩa Sinh Thành lyrics on 
http://music.yeucahat.com/song/Miscellaneous/26721-On-Nghia-Sinh-Thanh~Zolek.html
Là tình yêu sâu sắc, mà ba dành cho con
Có lẽ tại vì ba, luôn phải mang gánh nặng làm trụ cột gia đình
Có nhiều khi con giận mình, sao quá non dại
Ba mẹ có rầy la, con vẫn thường hay cãi
Để nước mắt mẹ tuôn, con đâu biết ba buồn
Để giọt lệ ngấn trên mi

Nếu quay ngược thời gian, xin hãy để con làm lại
Làm một đứa con ngoan, sẽ lắng nghe lời mẹ, lời dạy dỗ của ba
Để những tháng ngày qua, ko làm ba mẹ buồn
Để hôm nay nghĩ lại, thì nước mắt lại tuôn
Dù là con ko muốn nhưng .... nhưng

Chorus:
Nhặt bao nỗi buồn ( mẹ cứ giữ hoài trong tim)
mẹ nay đã già ( còn đâu bao nhiêu ngày qua)
Còn đâu tháng ngày ( tuoi thanh xuan da vut di )
Vui vầy bên con

***
Khi con đây sa ngã, phạm bao nhiêu lỗi lầm,
Thì ba và mẹ vẫn ko oán trách
Mẹ vẫn luôn âm thầm, quan tâm tìm cách
Nhắc nhở con nên người, dù lòng mẹ nhói đau
Con hỏi mẹ tại sao thì mẹ lại cười
Tại vì con là con, của mẹ chứ sao
Tình yêu mẹ vậy đó, ngập như biển trào
Ko có mẹ trong đời, lòng con mãi cứ kêu gào

Con muốn cảm ơn mẹ, vì mẹ đã chọn con, làm con của mẹ
Để đến suốt cuộc đời, đong đầy tình thương
Để đến suốt cuộc đời, mẹ đưa lối dẫn đường
Nhưng mà mẹ nay, đã già.....

Mẹ già như chuối chín cây, con vẫn hay lo sợ
Sẽ có 1 ngày, gió lay mẹ rụng thì con đây ....
Biết phải làm sao ?
Bữa cơm hôm nào, còn đâu mẹ hỡi

Mẹ đừng bỏ con đi, tội lắm mẹ ơi
Để cho con bơ vơ, lẻ loi bên đời
Con cầu xin ông trời
Cho dòng đời dừng lại, thời gian hãy ngừng trôi

Vì tóc ba mẹ con, nay đã bạc hết rồi
Những chuỗi ngày mạnh khỏe, đã dần theo mây trôi
Những căn bệnh hiểm nghèo, nay cứ mãi bám theo
Những căn bệnh kia ơi, coi như ta xin mi

Nếu mà có thể được, hãy đặt lên ta đi
Những chuỗi ngày nuôi con, ba mẹ nay còn gì
Còn thân xác héo hon, bờ vai hao gầy
Ba mẹ sẽ vui vẻ, mạnh khỏe mỗi ngày 

Bài hÁt nÀy rAt' cÓ ý nghĨa vOi' cOn....Con Sai...cOn Xin lOi~ ....yEu ME.</description>
<category>Personal</category>
<guid isPermaLink="true">http://www.zorpia.com/ongdiahotboy/journal/1913689</guid>
<pubDate>Fri, 26 Jun 2009 22:35 EST</pubDate>
</item>

<item>
<title>†rÒ đÙa 7 ngÀy = Ket wA? lA` ♥</title>
<link>http://www.zorpia.com/ongdiahotboy/journal/1913688</link>
<description>†rÒ đÙa 7 ngÀy = Ket wA? lA` ♥

- Em thích anh!

- Biết

- Thế anh có thích em không ???

- Không rõ

- Mình chơi một trò chơi nhé!

- Trò gì?

- Trò chơi 7 ngày

- Luật chơi thế nào?

- Trong 7 ngày em sẽ là bạn gái của anh và nếu sau 7 ngày anh vẫn không thích em thì coi như em thua.

- Thế thua thì sao?

- Vĩnh viễn biến mất!

I/

“ Sáng nay anh sang chở em đi học nhé!” “Tại sao?” “Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Nửa tiếng nữa sẽ sang.”

“ Tối nay mình đi ăn kem nha!” “ Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “7h30”

11pm

“Ngủ ngon…xxx” “Sao không nhắn lại?” “Tại sao?” “ Vì trò chơi đã bắt đầu.” “Ừh thì ngủ ngon!”


Em : hôm nay bọn mình đã bắt đầu hẹn hò, mặc dù em biết anh không hề hứng thú với những việc ấy hoặc thậm chí là cảm thấy em rất phiền phức nhưng việc anh đồng ý bắt đầu trò chơi “vớ vẩn” này của em thì cũng đã khiến em rất vui rồi.

Anh : chả hiểu tại sao lại tham gia cái trò “ngu ngốc” của con bé ấy. Cũng may là chỉ 7 ngày.


II/

“Em đang đứng trước nhà anh.” “ Làm gì?” “ Mở cửa rồi sẽ biết.”

- Điên àh? Sáng sớm sang đây làm gì?

- Mang thức ăn sáng cho anh.

- Ai nhờ thế?

- Không ai cả.

- Cứ để đấy!

- Anh ăn cho nóng nhé, kẻo nguội lại không ngon.

- Rồi! Thế giờ đi đâu đấy?

- Đi học

- Đi bằng gì?

- Bằng chân

- Đợi đấy, chở đi cho, đúng là phiền phức

- Hì hì….

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “G9”


Em : hôm nay chắc anh bực mình lắm vì em sang phá giấc ngủ của anh. Lúc anh ra mở cửa mà mặt mày cau có kinh khủng. Nhưng hôm nay lại vui hơn hôm qua vì anh đã chủ động chở em đi học và đã reply tin nhắn ngủ ngon của em mà không cần em phải nhắc.

Vui!

Anh : con bé ấy “hâm” thật, mà kể ra cũng chu đáo phết. Mà con gái đứa nào chả như đứa nào nhỉ? Àh, mà hôm nay mới phát hiện con bé ấy cười trông cũng xinh xinh 


III/

“Em đang đứng trước nhà anh.” “Ừh”

- Mua gì đấy?

- Ăn đi rồi biết.

- Đã ăn chưa?

- Ai? Àh….chưa!

- Ăn cùng đi

- Hì hì…

- Đừng cười như thế nữa, trông ngớ ngẩn lắm!

“ Tối nay lại ăn kem nhé!” “Sao ăn mãi thế?” “Em thích” “Ừh, thế thì đi ăn một mình đi, bận rồi!” “Oh!”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:15pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

11:30pm

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

00:00

- Alo

- Anh có bị làm sao không? Sao em gọi cho anh mãi mà không được? Có làm sao không hả anh? Có…..

- Này, có thôi ngay đi không? Sao lại cứ rối rít cả lên thế hả?

- Vì em lo cho anh

- Điên àh? Có gì mà phải lo, đừng có vớ vẩn như thế nữa, trước giờ chả cần ai lo cả.

- Em xin lỗi!

Em : hôm nay em bị trộn lẫn giữa niềm vui và nỗ buồn. Em vui vì sáng nay anh không còn cảm thấy sự xuất hiện của em là phiền phức nữa và a đã bắt đầu để ý đến em. Dù anh bảo là e cười rất ngớ ngẩn nhưng điều đó còn khiến em vui hơn tất cả mọi lời khen. Đến tối thì anh từ chối đi ăn kem cùng em, hơi buồn một tẹo nhưng điều khiến em buồn nhất chính là những lời nói của anh khi em gọi cho anh. Thật sự em đã rất lo lắng khi gọi mãi cho anh mà chẳng được, em sợ anh gặp phải chuyện gì đấy. Anh chắc không biết rằng khi nghe giọng nói của anh em đã nhẹ nhõm như thế nào nhưng có lẽ điều đó khiến a khó chịu lắm. Ừh, mà có lẽ em phiền phức thật.

Anh : điện thoại hết pin thôi mà sao cứ làm ầm ĩ lên thế nhỉ??? Mà lúc nãy….hình như….con bé khóc thì phải….mình làm con bé ấy khóc àh ??? Mà mình đã làm gì cho con bé ấy khóc thế nhỉ ???Nếu như lúc nãy chỉ cần bảo với nó là điện thoại hết pin thì nó đã không khóc thế kia.


IV/

“Em đang đứng trước nhà anh.” 

- Vào đi!

- Anh ăn đi!

- Ừh!

- Chở đi học nhé!

- Hôm nay em muốn thả bộ đến trường.

- Ờ….

“Có muốn ăn kem không?” “ Không anh ạh, hôm nay em mệt và không muốn ra khỏi nhà” “Ừh”

11pm

“Ngủ ngon….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé!”


Em : hôm nay em thoáng thấy trong người có chút mệt mỏi. Không phải em ốm mà là cảm giác mệt mỏi của con tim. Tối qua em đã buồn và khóc rất nhiều và sáng nay,khi gặp anh em cũng chẳng biết nên cư xử thế nào. Em ngốc anh nhỉ, chúng ta chỉ đang chơi một trò chơi thôi mà đúng không anh? Mà trò chơi thì làm sao lại có nước mắt hả anh?

Anh : mắt cô bé hôm nay hơi đỏ và sưng thì phải. Mà hôm nay cô bé ấy lạ, chẳng ríu rít như mọi ngày mà cứ sao sao ấy. Hình như mình quen với hình ảnh một cô bé hay nói hay cười mất rồi thì phải. Có chút lo rồi đấy!


V/

“Sang chở đi ăn sáng rồi đi học nhé!” …..

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau” (19 lần trong suốt một ngày)

“Ngủ ngon em nhé!”…..

Em : cả ngày hôm nay em đã off máy điện thoại, em suy nghĩ mãi về hành động này của mình, vì em chỉ có 7 ngày, 7 ngày để khiến anh thích em nhưng em lại lãng phí một ngày như thế này có đáng không. Và cuối cùng em vẫn làm vì em nghĩ chúng ta cần một dấu “lặng” anh àh. Lặng để đủ dũng cảm đi tiếp hoặc là sẽ bỏ cuộc. Lục lọi lại những tin nhắn trong mấy ngày qua, em chợt phát hiện, mỗi một ngày, tin nhắn ngọt ngào hơn một chút và ngày hôm qua, lần đầu tiên anh gọi em bằng “em” thay cho cách nói chuyện trống không mọi khi. Một nụ cười giữa những giọt nước mắt.

Anh : hôm nay cô bé bị gì thế nhỉ? Cả ngày nay chẳng thấy mặt mũi đâu cả. Hôm qua bảo ốm không biết hôm nay đã đỡ chưa nữa? Sao lại không mở cả máy điện thoại thế kia? Hay là chạy sang nhà cô bé nhỉ? Tự nhiên có một cảm giác là lạ. Ừh, thì lạ, đã quen rồi hình ảnh cô bé với nụ cười rất xinh cùng gòi thức ăn trước nhà mỗi sáng, đã quen với tin nhắn ngủ ngon mỗi đêm…..hình nhừ…..có chút…..nhớ.


VI/

“Em đang đứng trước nhà anh.” 

- Làm sao thế? Sao cả ngày qua gọi mãi mà chẳng được? Có thế nào cũng phải nói một tiếng chứ hả.

- Hì hì…..

- Sao lại cười ngớ ngẩn thế kia?

- Hôm qua là một ngày “Lặng” anh àh!

- Ngày lặng ???

- Ừh, người ta thường có những ngày “Lặng” như thế khi yêu nhau.

- Để làm gì?

- Để nhận ra sự quan trọng của nhau.

- …..

- Thôi anh ăn sáng đi!

- Ừh, thế hôm nay có lại muốn thả bộ đến trường nữa không?

- Hì hì….

- Đồ ngốc!


- Em ôm anh được không?

- Ờ…..

- Thế anh có cảm nhận được gì không?

- Không rõ….

- Chắc là chưa đủ

- Sao?

- Àh, không sao cả. Hết ngày mai trò chơi sẽ kết thúc.

- Ờ…..

11pm


“Ngủ ngon anh nhé….xxx” “Ừh, em cũng ngủ ngon nhé…x”

Em : hôm nay em đã cảm nhận được rằng tình cảm anh dành cho em đang thay đổi, mổi ngày nhiêu hơn một chút thí phải nhưng mà liệu tình cảm đó đủ chưa anh? Đủ để anh thích em và đủ để chúng ta thành một đôi không anh? Ngày mai nữa thôi là trò chơi sẽ kết thúc. Kết quả sẽ là gì hả anh??? Em có phải biến mất không???

Anh : lúc cô bé ấy ôm mình tự dưng lại có một cảm giác là lạ, tựa hồ như có luồng điện chạy ngang, có chút ấm áp. Tự dưng bây giờ lại thèm cái cảm giác ấy, lại thấy chút nhớ. Chuông điện thoại báo có tin nhắn, hộp thư đã chật kín, có nên xóa hết tin nhắn của cô bé hay không nhỉ? Àh, không, cứ để đấy. Hình như mình thích cô bé rồi thì phải. Mà có thật là thích không hay cũng chỉ là cảm xúc thoáng qua ??? Mơ hồ quá!


VII/

“ Hôm nay em có một kế hoạch thú vị cho cả 2 chúng ta” “ Gì thế” “ Sang đón em sẽ rõ.” “Tinh vi”

- Sao? Kế hoạch thế nào?

- Hì hì

- Đi xem phim nhé!

- Xem phim???

- Ừh!

- Tại sao lại xem phim?

- Vì đây là ngày cuối cùng của trò chơi.

- Ờ…


- Ăn tối nhé!

- Ăn tối???

- Ở đâu?

- Nhà em

- Nhà em?

- Ừh, em sẽ nấu cho anh một bữa ra trò

- Thế có ăn được không đấy?

- Hì hì…. không chết đâu mà sợ


- Có ngon không ?

- Tạm được

- Thế là không ngon àh?

- Vớ vẩn, đã bảo là tạm được mà.

- Ờ….Anh có thể…..

- Có thể gì chứ?

- Cầm tay em một lần được không ?

- Ờ ….

- Có cảm nhận được gì hay không?

- Không rõ

- Có thể trả lời khác đi được không?

- Không biết nữa

- Có thể ôm em một lần được không?

- Ờ…

- Có cảm nhận được gì hay không ?

- Uhm….

- Lại là không rõ đúng không?

- Ờ…

- Thôi trể rồi, anh về đi.

- Ờ….

“ Trò chơi kết thúc rồi đấy.” “Ừh” “Thế anh đã thích em chưa?” “ Hôm nay mệt nhiều rồi, đi ngủ đi, mai anh sang chở đi học” “ Nhưng trò chơi đã kết thúc rồi mà” “ Đã bảo đi ngủ đi mà, sao bướng thế?” “ Hì hì …. ngủ ngon anh nhé ….xxxx” “ Ngủ ngon love….x”♥</description>
<category>Personal</category>
<guid isPermaLink="true">http://www.zorpia.com/ongdiahotboy/journal/1913688</guid>
<pubDate>Fri, 26 Jun 2009 22:32 EST</pubDate>
</item>

</channel>
</rss>